Egypt Israel Oct 2007




Bấm nút "Download Now"
để cài Windows Media Player. 
Windows Media Player 11
Download Now

Windows Media Download Center
 

LTS. "Con Đường Yêu Thương" do Hoàng Quý đúc kết dựa theo dàn bài cuốn "A Simple Path" của Mẹ Têrêsa Calcutta. Cuốn sách này xuất bản năm 1996 tại California và sau đó nhiều người tìm kiếm, nhưng không còn tái bản nữa. Bài viết sau đây là phần mở đầu và đoạn đầu của phần I trong cuốn "Con Đường Yêu Thương" đề cập về Cầu nguyện. Xin cống hiến quý độc giả tác phẩm hữu ích này.

Wednesday, June 15, 2005

Niềm Tin

Hoàng Quý đúc kết

Thành quả của cầu nguyện chính là niềm tin.

Qua những giao tiếp với Thiên Chúa trong những giờ phút cầu nguyện, con người như được chắp cánh, được bay bổng. Sức mạnh của thần linh đã bao trùm con người. Từ đó cơn đói tình thương và ủi an đã được no đủ; cơn khát được hiểu biết và yêu thương đã nguôi ngoai; những khổ đau và lắng lo được giải tỏa.

Qua cầu nguyện, Thiên Chúa không còn là một nhân vật xa lạ, cao quang, hoặc viển vông nữa, nhưng thật gần gũi, thật thân tình, thật yêu thương con người. Trong cầu nguyện, con người không còn phải tin Chúa hiện diện nữa, nhưng như nhìn thấy Ngài, đụng chạm tới Ngài, cảm nghiệm được Ngài. Chính nhờ niềm tin như hữu hình nơi Thiên Chúa này, "Các con mới có thể giúp đỡ người khác bằng những hoạt động yêu thương, và hoa trái của những việc làm này là những siêu ân thánh tràn ngập tâm hồn các con. Và từ đây các con bắt đầu dần dần hướng tâm và ao ước tìm thấy niềm vui yêu mến Chúa" (ASP, tr.43).

"Chúng ta cần những con mắt của đức tin thâm sâu để nhìn ra Chúa trong các thân xác gẫy đổ và nơi những quần áo bẩn thỉu. Dưới những dáng vẻ tiều tụy, Đấng tươi đẹp nhất đang ẩn mình giữa những con người ấy. Chúng ta cần các bàn tay Chúa Giêsu đụng chạm đến các thân thể mang thương tích bằng đau đớn và khốn khổ. Bàn tay chúng ta làm sao trong sạch nếu như chúng ta không đụng chạm đến Thân Thể Chúa Giêsu như linh mục đụng chạm tới Ngài qua hình ảnh tấm bánh trên bàn thờ? Với bao yêu thương, bao tôn thờ và bao niềm tin, linh mục nâng lên cao Vị Chủ Bàn Tiệc Thánh! Với cũng những cảm xúc ấy chúng ta phải có, khi chúng ta nhấc thân xác người bệnh nghèo khổ" (TLC, tr.109).

Mẹ Têrêxa đi theo Chúa không phải bằng niềm tin truyền thống, hoặc như một thói quen thụ động, nhưng bằng những cảm nghiệm và xác quyết,

"Chúa Giêsu là Thiên Chúa của tôi,
Chúa Giêsu là vị Hôn Phu của tôi,
Chúa Giêsu là chính Cuộc Sống tôi,
Chúa Giêsu là Người Yêu duy nhất của tôi,
Chúa Giêsu là Tất cả trong Tất cả
Chúa Giêsu là Mọi Sự của tôi.

Nhờ đó Mẹ không bao giờ biết sợ hãi. Mẹ cùng làm việc với Chúa Giêsu. Mẹ đang làm việc cho Ngài. Và vì làm việc cho Ngài, do đó, kết quả công việc không phải là của mẹ, nhưng là của Ngài. Nếu các con cần tới hướng dẫn, các con chỉ cần nhìn đến Ngài. Cần các con phải phó thác cho Ngài và hoàn toàn trông cậy nơi Ngài. Làm như thế, mọi nghi ngờ đều tan biến hết và tâm hồn các con tràn đầy xác tín. Chính Chúa Giêsu đã chẳng nói sao, 'Nếu không trở nên giống con trẻ, các con không thể đến với Ta'"

"Mẹ chắc chắn các con sẽ hiểu mọi chuyện tốt đẹp hơn, nếu chỉ cần các con 'trở nên' đứa con nhỏ trong bàn tay Thiên Chúa. Các con càng thuộc về Chúa thâm sâu, Ngài lại càng tách biệt Ngài ra khỏi các con. Ngài phải ép buộc làm thế vì Ngài yêu thương các con thật nhiều - vì Ngài trao hiến Chúa Giêsu đã chết cho các con và cho mẹ. Chúa Giêsu thuộc sở hữu Thực Phẩm của các con. Được chất chứa đầy Lương Thực Hằng Sống, các con có thể cho phép mình đói khát. Tình yêu thương cá biệt Chúa Giêsu dành cho các con thật vô hạn, trong lúc những khó khăn bé bỏng các con đang nhìn thấy nơi Giáo hội của Ngài chỉ là hữu hạn. Các con hãy vượt qua hữu hạn bằng vô hạn. Chúa đã tạo dựng các con vì Ngài muốn các con. Mẹ hiểu biết điều các con đang cảm thấy - một sự trống rỗng đen tối khủng khiếp đang bao trùm. Tuy nhiên, Ngài là người vẫn yêu thương các con" (SB, tr. 142).

Sơ Kateri diễn tả niềm tín thác nơi Thiên Chúa thật sống động và cụ thể, "Chúng tôi cố công sống trong hiện tại và không xao xuyến về tương lai, dầu cho soạn thảo chương trình kế hoạch là phần trách nhiệm của chúng tôi. Trong lúc người khác soạn thảo kế hoạch cả hàng năm trước, chúng tôi chẳng bao giờ làm thế. Diễn trình của chúng tôi là phải cố công và cứ thế công việc trôi chảy" (ASP, tr. 45).

Cũng trong chiều hướng tín thác nơi Chúa Quan Phòng, Sơ Theresina diễn tả tâm tư của mình, "Chúng ta đang làm việc cho Nước Trời, chúng ta đã cống hiến cuộc sống cho Nước Thiên Chúa, như vậy dứt khoát Ngài phải là một trong những người hướng dẫn, dìu dắt và cung cấp cho chúng ta. Chúng ta không bao giờ được phép đánh mất tầm nhìn nơi Chúa Quan Phòng, do đó chúng ta không chứa kho những gì chúng ta cần và chỉ còn biết quản lý tất cả những gì đang đến. Tôi nghĩ chỉ cách thức này chúng ta sẽ nhận được những lời chúc phúc từ nơi Thiên Chúa." (ASP. tr.44)

Nha sĩ Mark, người tận tâm giúp đỡ các sơ tại New York trong nhiều năm qua cũng đã cảm nghiệm được niềm tín thác nơi Thiên Chúa. Ngày kia vợ ông mang thai và lâm vào tình trạng hiểm nghèo có thể sẩy thai, ông chia sẻ với chúng ta kinh nghiệm sau đây, "Ý nghĩ bất chợt đến với tôi là tôi phải cầu nguyện cho mẹ tròn con vuông. Rồi tôi lại nhận ra cầu nguyện như thế là sai. Lời cầu nguyện hẳn phải là sức mạnh giúp tôi chấp nhận tất cả những gì Thiên Chúa sắp đặt cho tôi" (ASP. tr.46).

Và Mẹ Têrêsa nhắn nhủ mỗi chúng ta tín thác nơi Chúa, "Hãy để Chúa Giêsu sử dụng các con và chẳng cần hỏi han các con. Chúng ta hãy để Ngài muốn làm gì thì làm nơi chúng ta. Do đó hãy nhận tất cả những gì Ngài cho và cho đi tất cả những gì Ngài lấy với một nụ cười an vui. Hãy nhận lãnh các quà tặng Chúa ban và biết ơn sâu xa. Nếu Ngài ban cho của cải sung mãn, hãy biết sử dụng và cố công chia sẻ với người khác, với những ai chẳng có gì cả. Luôn luôn biết chia sẻ với người khác, vì chỉ với một giúp đỡ nhỏ bé, các con cũng có thể cứu họ khỏi buồn nản. Và đừng lấy nhiều hơn những gì các con cần, chỉ thế thôi. Hãy biết chấp nhận bất cứ những gì xẩy tới" (ASP, tr. 45).

Và sau đây là lời phát biểu thời danh của Mẹ về niềm tín thác nơi Thiên Chúa, mà hầu như cuốn sách nào viết về Mẹ cũng đều trích dẫn, "Vì là Dòng Thừa Sai Bác Ái, chúng ta ở nơi đây để giúp đỡ những người nghèo khổ nhất trong những người nghèo khổ, dù dưới bất cứ một dáng dấp nào, luôn luôn Chúa Giêsu cải trang khốn khổ như thế. Chúng ta không nhận cả đến một đồng tiền rypee (tiền Ấn Độ) cho công việc chúng ta đang làm, khi chúng ta đang làm việc cho Chúa Giêsu. Ngài săn sóc chúng ta. Nếu Ngài muốn công việc nào đó hoàn thành, Ngài ban cho chúng ta các phương tiện. Nếu như Ngài không cung cấp phương tiện cho chúng ta, chính vì Ngài không muốn công việc đó hoàn thành." (ASP, tr. 46).


Đức tin là tặng phẩm Thiên Chúa trao ban

Đức tin không thể nằm một phía nơi con người cố công kiếm tìm, nhưng hơn thế, đức tin chính là quà tặng Thiên Chúa ban cho con người. Ngài thường ban đức tin cho những ai đi tìm kiếm Ngài. Đức tin trở thành nền tảng cho cuộc sống chúng ta. Hơn ai hết, Mẹ Têrêsa nhìn ra chân lý này thật cụ thể và sống động, "Đức tin là quà tặng của Thiên Chúa. Không có niềm tin, hẳn không còn đời sống. Và mọi việc làm của chúng ta, muốn sinh hoa trái, muốn trở nên tất cả cho Thiên Chúa và muốn tươi đẹp, cần phải được chúng ta thiết dựng trên niềm tin, niềm tin nơi Chúa Kitô, Đấng đã công bố, 'Ta đã đói khát, Ta đã trần trụi, Ta đã yếu đau và Ta đã vô gia cư và các con đã săn sóc cho ta.' Mọi hoạt động của chúng ta phải được xây dựng trên những Lời Nói này của Ngài" (AGFG, tr. 15).

Lý thuyết niềm tin vừa rồi của Mẹ thật thâm sâu và cao cả, nhưng rất tiếc, rất ít người am hiểu và càng ít người đem vào thực hiện trong các hoạt động của mình, kể cả các hoạt động mang tính cách tông đồ. Phải chăng con người ngày nay đã đánh mất, đã thiếu thốn niềm tin? "Đức tin thiếu thốn chỉ vì người ta quá ích kỷ và chỉ tìm kiếm lợi lộc cho chính mình. Nhưng đức tin đích thực phải là tình yêu thương ban phát. Yêu thương và đức tin đi đôi với nhau. Yêu thương và niềm tin bổ xung cho nhau" (AGFG. tr. 16).

"Người ta không biết mình đã đánh mất niềm tin. Nếu người ta xác tín rằng con người đang nằm kia giữa bụi bặm là anh em của họ, mẹ tin chắc họ sẽ thi ân cho người đó. Người ta chẳng hiểu biết thế nào là tình xót thương. Người ta không còn biết đến đồng loại. Nếu họ hiểu biết, lập tức họ nhận ra vẻ cao cả của con người đang nằm trên hè phố và sẽ đem lòng yêu thương. Và tình yêu thương ấy chắc chắn sẽ thúc đẩy họ sắn tay đi vào phục vụ những người khốn khổ này" (AP, tr. 109-110).

Tại Ấn Độ, một số nhân viên chính quyền đến chất vấn Mẹ, "Không phải bà muốn tất cả chúng tôi trở thành các Kitô hữu sao?" Mẹ Têrêsa điềm nhiên trả lời, "Dĩ nhiên tôi muốn trao tặng kho tàng tôi có cho quý vị, nhưng tôi chẳng thể làm được. Tôi chỉ có thể cầu nguyện cho quý vị can đảm lãnh nhận" (LJ. tr. 100).

Sau đó Mẹ kể lại câu chuyện một lần kia Mẹ dìu được một người từ khu nhà ổ chuột. Toàn thân ông nhơ nhuốc đầy thương tích. Sau khi rửa ráy và lau chùi sạch sẽ, ông cảm kích phát biểu, "Tôi đã sống như một con vật trên hè phố, và tôi sắp chết như một thiên thần, một người được yêu và được săn sóc." Thế rồi gương mặt ông nhoẻn một nụ cười thật tươi tỉnh, sau khi lãnh Bí Tích Xức Dầu từ linh mục. Và Mẹ Têrêsa nhận định, "Tôi tin ông đã nhận được quà tặng Thiên Chúa hằng sống. Ông đã chết trong an bình với không một lời oán than, không một câu nguyền rủa và không một thoáng sợ hãi. Trong mỗi con người đều có một lương tâm nhận biết được điều phải quấy. Mẹ đã tiếp xúc với hàng ngàn anh chị em ngoài Kitô giáo và các con có thể nhìn thấy lương tâm ấy hoạt động trong cuộc sống họ và lôi kéo họ tới Chúa. Trong mỗi người đều hiện tồn niềm đói khát Thượng Đế mãnh liệt, dù cho dáng dấp bên ngoài họ thế nào" (LJ. tr. 100-101).


Đi tìm kiếm niềm tin

Đức tin là một tặng phẩm của Thiên Chúa thật đó, nhưng muốn cảm nghiệm được đức tin thực sự, Thiên Chúa cũng cần con người biết nỗ lực đi kiếm tìm Ngài, "Hãy xin sẽ được, hãy gõ sẽ mở." Đức tin như một dòng sông lưu chuyển hai chiều, như những làn gió thoảng mát cho những ai ngóng đợi. Và Sơ Theresina diễn tả Thiên Chúa ao ước chúng ta hãy tăng trưởng niềm tin, "Đức tin của chúng ta có nghĩa là phải tăng trưởng và trưởng thành. Có lẽ có nhiều người được ăn học tử tế, nhưng đức tin của họ còn nằm ở mức độ thấp kém và họ chẳng thấy ý nghĩa nào trong cuộc sống. Có lẽ không bao giờ họ đọc Thánh Kinh, chẳng bao giờ nhận biết Chúa, và thực tế cũng chẳng bao giờ nhận ra nhân vật lẫy lừng như Ngài và do đó họ
nhìn Thiên Chúa bằng cái nhìn ngờ vực. Với họ, Ngài giống như một quan án hay một người cha nghiêm khắc không muốn cho đời sống họ tươi vui" (ASP. tr. 63).

Các nữ tu đơn sơ này đã thực sự cảm nghiệm được niềm tin qua cầu nguyện và làm việc phục vụ những con người khốn khổ nhất gian trần. Sơ Kateri cũng diễn tả niềm tin theo cùng một chiều hướng, "Người Công giáo hiểu biết 'Niềm tin' như một nhân đức siêu nhiên xâm nhập linh hồn. Nhân đức tin này như một sức mạnh, một năng lực. Ví như nếu chúng ta không có chân, làm sao chúng ta có thể bước đi được. Ví như nếu chúng ta không có mắt, làm sao chúng ta có thể nhìn thấy. Với không niềm tin, chúng ta chẳng thể tin những điều bí nhiệm và nằm ngoài tầm hiểu biết của con người. Các bạn không thể hiểu được các mầu nhiệm niềm tin - dĩ nhiên phải có ý nghĩa. Càng trưởng thành, chúng ta càng cần thấm nhập các mầu nhiệm này, hiểu biết nhiều hơn để các bí nhiệm ấy mỗi ngày mỗi trở thành khả tín. Đức tin là quà tặng của Thiên Chúa và chỉ lớn dần nhờ cầu nguyện, cũng như đức cậy và đức mến - và đó là ba nhân đức chính của đời sống nội tâm" (ASP, tr. 64).

Ngoài cầu nguyện và tìm đến với kho tàng Thánh Kinh, Mẹ Têrêsa cũng như các Cộng sự viên của Mẹ nhận ra niềm tin của con người vào Thiên Chúa sẽ tăng trưởng nhiều hơn, nhờ con người biết tìm đến học hỏi nơi các Thánh nhân, để khám phá ở đó những cảm nghiệm, những chứng nghiệm của các Ngài. Từng lời nói, từng chứng tá của các Ngài là những sức mạnh vô hình nuôi dưỡng niềm tin cho chúng ta. Thánh nữ Têrêsa Nhỏ là biểu tượng cho một niềm tin sống động và dạt dào nhất. Một cõi lòng nào dù cứng cỏi nhất, sau khi đọc hết "Chuyện một tâm hồn" cũng nhận ra tâm hồn mình bị rúng động. Quả thực vị Thánh nhỏ bé ấy đã thực hiện những công việc thật tầm thường nhỏ bé với một tình yêu phi thường và đó là dấu chứng diễn tả một niềm tin thâm sâu nhất.

Rồi những tấm gương trong sáng như Cha Charles de Foucauld sống giữa sa mạc, Thánh Phanxicô đi lặn lội tìm kiếm những người nghèo khổ, Mẹ Têrêsa trên chuyến hành trình về Darjeeling đã nghe thấy tiếng Chúa gọi lên đường phục vụ những con người khốn khổ nhất trần giới. Những vị thánh sống này, dù có vị đã chết, vẫn là những chứng nghiệm cho một niềm tin sống động và hằng tác động niềm tin cho những ai tìm đến. Với một số nhà văn Phật giáo, Mẹ Têrêsa được coi như hình ảnh của một Phật Bà giáng thế độ phúc cho con người. Qua những hình ảnh sống động của các vị đạo hạnh này, niềm tin con người được nuôi dưỡng và phát khởi. Gặp các Ngài trong sách vở, trong phim ảnh, con người như cảm thấy mình chìm ngập trong "cảnh vực thần linh" (Teilhard de Chardin), trong thế giới huyền nhiệm.

Từ những phát khởi niềm tin vừa rồi, con người hãy bắt chước Thánh Augustinô lên đường truy tầm Thiên Chúa bằng cầu nguyện, bằng đọc Sách Thánh, bằng tìm đến các Thánh nhân trong sách vở, bằng trao đổi tâm tư với những người đạo hạnh và bằng những suy tư của chính mình để khám phá và chứng nghiệm được Thiên Chúa đang hiện diện trong trần giới và trong chính cuộc đời mình. Làm thế nào mỗi người có thể phát biểu như Thánh Augustinô, "Tâm hồn tôi hết bồn chồn xao xuyến cho tới khi được nghỉ yên trong Chúa"

"Trước tiên, bạn hãy đổ đầy chính mình và chỉ sau đó bạn mới có thể ban phát cho người khác. Nhờ hiểu biết chính mình, bạn sẽ sống khiêm tốn hơn và nhờ hiểu biết Thiên Chúa, bạn sẽ sống yêu thương hơn. Đức tin chính là tình yêu đi vào hành động. Quả thực, đức tin thánh thiện của chúng ta chẳng là gì hết ngoài ra phải trở thành tin mừng của yêu thương, biểu lộ tình yêu thương của Thiên Chúa đối với con người và đòi hỏi con người, đến lượt con người cũng phải yêu thương Thượng Đế" (TLOC. tr. 102).


Các cây tự bại và tự thắng
(the trees of self-defeat and of self-realization)
Bàn về niềm tin như một kết của của cầu nguyện, cuốn A Simple Path còn đơn giản trình bầy một bản biểu đồ sau đây:
Cây tự bại
Nơi cành cây:
Trống rỗng - Chán ghét - Hờ hững
Các xung đột giữa các cá nhân Tội ác
Sống tùy thuộc - Nghiền rượu - Nghiền thuốc

Nơi rễ cây:
Sợ hãi - Bất ổn - Bất mãn
Ghen tương - Thù nghịch - Nghi ngờ
Tội lỗi - Thương hại mình

Cây tự thắng
Nơi cành cây:
Có mục tiêu - có lý tưởng - Khỏe mạnh - Vui tươi
Hài lòng - Năng động
Chấp nhận - Đáp ứng - Sáng tạo

Nơi rễ cây:
Bác ái - Thân tình - Tha thứ
Yêu thương - Biết ơn - Nhân ái
Nồng ấm - Tín thác (ASP, tr. 69).


Bản biểu đồ vừa rồi nói với chúng ta những gì? Phải chăng bản biểu đồ diễn tả nơi những thể hiện bên ngoài của con người như những cành cây với thái độ sống của họ "trống rỗng, chán ghét, hờ hững...," chắc chắn phải phát xuất từ một nội tâm, như những rễ cây tràn đầy "sợ hãi, bất an, bất mãn..." Và như vậy, những con người này tự tạo cho mình những thất bại. Những thất bại này phát xuất từ một tâm hồn thiếu niềm tin.

Và ngược lại, những ai sống thể hiện ra bên ngoài với thái độ sống như "có mục tiêu, có lý tưởng, an vui, năng động...," chắc chắn nội tâm của họ được đan kết bằng những rễ cây của "bác ái, của yêu thương, của nhân ái..." Những rễ cây này biểu hiện một tâm hồn biết thắng vượt chính mình nhờ sức mạnh của niềm tin.

Và như vậy niềm tin như một trụ cột vững chắc cho những ai biết sống vượt thắng được chính mình. Sống có đức tin, con người sống vươn về cao cả và thắng lợi. Ngược lại, sống thiếu niềm tin, con người sống cuộc sống vô định, khổ sở và chìm ngập thất bại.


Sống niềm tin

Qua thinh lặng và cầu nguyện, Mẹ Têrêsa đã tìm gặp được Chúa Kitô, cảm nghiệm được Ngài và sống giao hòa với Ngài. Hơn thế nữa, niềm tin của Mẹ không chỉ còn nằm trong lãnh vực trừu tượng hoặc cảm tính, nhưng đã đi vào hoạt động yêu thương cụ thể và qua đó truyền đạt niềm tin này tới tất cả những ai Mẹ gặp trên các nẻo đường đời. Mẹ đã trở thành Bánh Niềm Tin phân phát cho mọi người, người khốn khổ cũng như người may mắn, người Công giáo cũng như anh chị em ngoài Kitô giáo. Niềm tin của Mẹ rực sáng và bốc cháy mọi người chung quanh.

Niềm tin vào Chúa Kitô, biết bao người đã tìm gặp và cảm nhận được, nhưng trên thực tế, mấy người đã duy trì và nuôi sáng thêm từng ngày từng giờ? Như ống đo nhiệt độ, nhiều người, qua những buổi tĩnh tâm, cầu nguyện, hành hương, những khóa tĩnh huấn..., niềm xác tín của họ nơi Chúa Kitô đã dâng lên tới 90 độ, 80 độ, 60 độ..., nhưng chỉ sau một vài tuần lễ xuống núi, nhiệt độ này đã xuống dưới trung bình. Và có người, sau một hai năm, đã xuống dưới 0 độ. Đâu là lý do tạo ra hố cách biệt quá dài rộng này?

Mẹ Têrêsa đã trả lời cho chúng ta thật rõ ràng. Niềm tin không những của Mẹ, nhưng còn của tất cả các nam nữ tu sĩ của Dòng Thừa Sai Bác Ái vẫn mỗi ngày rực sáng mạnh mẽ hơn nhờ các phương thế sau đây, "Cuộc sống của chúng ta được đan dệt thật nhiều bằng Thánh Thể. Chúng ta đặt niềm tin thâm sâu nơi Chúa Giêsu Thánh Thể. Nhờ niềm tin này, đâu còn gì khó khăn để nhìn ra Chúa Giêsu và đụng chạm tới Ngài đang cải dạng trong những con người nghèo khổ sầu thảm... Chiếc áo Sari (của giới cùng đinh Ấn Độ) là biểu hiện của con người đã cúng hiến cho Thiên Chúa. Đó còn là dấu hiệu của tấm lòng trong trắng và trung trinh thuộc về Thiên Chúa.... Cầm cỗ chuỗi trong tay còn là việc bảo vệ, là sức mạnh và trợ lực mãnh liệt nữa.

"Thánh Lễ là lương thực tâm linh nuôi dưỡng mẹ. Với không lương thực này, mẹ chẳng thể trải qua một ngày hoặc một giờ trong đời mẹ. Trong Thánh Lễ, mẹ nhìn ra Chúa Giêsu dưới hình dáng tấm bánh, trong khi đó, nơi các khu nhà ổ chuột, chúng ta nhìn ra Chúa Giêsu và đụng chạm tới Ngài nơi các thân xác tàn tật và nơi các trẻ em bị bỏ rơi" ((ML = My life for the poor, tr,22-23; 96).

Niềm tin của Mẹ và các nữ tu sống động và cụ thể như thế đó. Chúa Giêsu không chỉ còn là Chúa Giêsu hiện diện trong Nhà Tạm, trong Thánh Đường hay nơi những trung tâm Tĩnh Tâm Cầu Nguyện, nhưng Ngài còn mang vác khổ đau trong những con người khốn khổ, bất hạnh. Làm thế nào nhìn ra Ngài ở đó và sắn tay phục vụ Ngài, đó là đức tin đích thực và sống động? Đức tin không đi vào hành động, đi tới thể nghiệm chính là đức tin câm lặng, héo mòn và lịm chết dần trong tâm hồn người tín hữu.

Sau đây là bản thánh ca Mẹ rất yêu thích và cuộc đời Mẹ cũng như các cộng sự viên của Mẹ đã trở thành bản thánh ca rộn rã này suốt cả ngày sống,

"Lậy Chúa, tình yêu con hiến dâng Chúa,
Chỉ là hình bóng của tình yêu Chúa dành cho con,
Một tình yêu cư ngụ thâm sâu.

Lậy Chúa, niềm tin của con nơi Chúa,
Chỉ là bóng dáng của niềm tin Chúa dành cho con,
Một niềm tin tín thác và sâu thẳm.
Cuộc sống của con nằm trong tay Chúa.

Lậy Chúa, tình yêu của con dâng cho Chúa sẽ lớn dần
Ánh sáng của Chúa trong con sẽ sáng tỏa.

Lậy Chúa, giấc mơ của con ngày hôm nay,
Chỉ là dáng dấp của giấc mơ Chúa dành cho con,
Nếu như con chỉ đi theo Chúa.

Lậy Chúa, niềm vui con cảm nhận được hôm nay,
Chỉ là hình bóng của niềm vui Chúa dành cho con,
Chỉ có một hình bóng đáng kể
Khi con được giáp mặt đối mặt."

Từ bản thánh ca này, Mẹ đi tới những phát biểu thật sống động và trung thực,
(ML. tr. 98).

Thánh Thể đã trở thành nguồn lực sức mạnh chính yếu của các tu sĩ Thừa Sai Bác Ái. Và vào năm 1976 Mẹ Têrêsa như một con người thấu thị được hoạt động của Thiên Chúa trong thế giới, Mẹ đã thiết lập ngay tại Nữu Ước cơ sở tu trì theo đời sống chiêm niệm và các nữ tu được gọi bằng cái tên "Các Chị em Ngôi Lời" (Sisters of The Word). Các nữ tu trở thành những người chuyên chở, thông đạt, chia sẻ Lời Chúa phải được nói đúng lúc cho thời đại để sáng soi, để hướng dẫn, để kiên vững, để thôi thúc con người tiếp tục trong chuyến hành hương về miền Đất Hứa. Các nữ tu trở thành những tu sĩ của Lời Nhập Thể cùng với Chúa Giêsu đi vào đời thông đạt Tin Mừng. Lời Thiên Chúa trở thành nguồn lực sức mạnh chính yếu thứ hai cho các tu sinh Dòng Thừa Sai Bác Ái. Lời Thiên Chúa phải được chiêm niệm, suy niệm thấu đáo để trở thành sức mạnh vạn năng và sau đó đi vào đời để cứu độ đời.

Như vậy Dòng Thừa Sai Bác Ái được thiết lập thêm một ngành thứ hai: dòng chiêm niệm. Chiêm niệm và hoạt động trở thành hai mặt của một bàn tay: dòng Thừa Sai Bác Ái. Hai sức mạnh này bổ xung cho nhau, hỗ trợ nhau, gây nhiệt hứng cho nhau và làm giầu cho nhau. Một tu sĩ hay cộng sự viên của Mẹ phải là một người sống được cả hai nếp sống xem ra tương phản này.
Được hỏi lý do tại sao Mẹ không thiết lập nhà dòng chiêm niệm này tại Ấn Độ, một xứ sở của huyền bí, mà lại tại Hoa Kỳ, xứ sở của ồn ào, uế tạp. Mẹ bình thản nhận định, "Tại Hoa Kỳ, quý vị có một xã hội vô vàn giầu sang, mỗi ngày mỗi trở thành vật chất và bi quan. Nhưng đồng thời cũng có dòng thủy triều tôn giáo mãnh liệt, một ngưỡng vọng nhận thức Thượng Đế; hàng ngàn người trẻ tìm về Á Đông truy tầm một thứ kinh nghiệm khải ngộ tôn giáo. Họ gia nhập các nhóm Ấn Độ giáo và Phật giáo. Tại Hoa Kỳ, các tôn giáo Đông Phương đang được mùa thiết lập các trung tâm cầu nguyện và suy niệm. Tinh thần chân thành chiêm niệm của Công giáo chính là một kiếm tìm Thiên Chúa trong trầm lặng, khiêm tốn, yên tĩnh, trong một thái độ nghèo khó, từ bỏ mình mà hiện nay Chúa Thánh Linh đang thu hút nhiều người" (MTC, tr.314).

Sau những giờ phút cầu nguyện và chiêm niệm Thánh Thể và Lời Chúa, các tu sinh và các cộng sự viên của Mẹ xuống phố chia sẻ kho tàng vô tận mình đã kín múc được từ Chúa Kitô. Các tu sĩ đi theo Chúa Kitô, Vị Thiên Chúa nhập thể để chính mình cũng trở thành Lời đi vào đời và cứu đời. Các tu sĩ đang thể hiện lời Thánh Gioan và Phêrô khi đứng trước những người ăn mày què quặt,

Không những các tu sĩ đi tìm gặp những người nghèo khổ nhất, nhưng hơn thế còn mời họ tới chia sẻ đời sống tu trì, "Những người nghèo khổ nhất trong những người khốn khổ thuộc đủ mọi giai cấp, mọi tôn giáo được chúng tôi mời tới chỗ chúng tôi ở, để sám hối và canh tân cuộc sống của chính họ và những người láng giềng, nhờ đào sâu kiến thức và yêu mến Thượng đế dưới ánh sáng Lời Chúa, trong thanh lặng, cầu nguyện và sám hối" (MTC, tr. 317).

Thánh Thể và Lời Tin Mừng trở thành lương thực hàng ngày nuôi dưỡng Mẹ và các cộng sự viên của Mẹ và từ đó trở thành sức mạnh vạn năng đi vào yêu thương và phục vụ đời. Bí quyết thành công của Mẹ và Dòng Thừa Sai Bác Ái phát xuất từ hai nguồn thần lực diệu huyền này. Mẹ và các cộng sự viên của Mẹ thực sự trở thành những bó đuốc niềm tin rực sáng giữa cõi trần thế u trọc này. Không còn con đường nào khác sáng chiếu niềm tin, rao giảng niềm tin và truyền đạt niềm tin hữu hiệu bằng chính cuộc sống yêu thương và phục vụ của chính mình. Những người nghèo khổ, những kẻ bất hạnh, những ai lạc lõng cô đơn chính là những cơ hội để các Kitô hữu thể hiện niềm tin sống động của chính mình. Yêu tha nhân và đi vào phục vụ tha nhân càng nhiều, chứng tỏ con người đó rực sáng niềm tin. Và ngược lại, hờ hững, quay mặt, hoạt động hình thức và khoe mẽ, chính là những ngọn đèn leo loét chẳng đủ sức thắp sáng niềm tin cho chính mình và cho người khác.