Egypt Israel Oct 2007




Bấm nút "Download Now"
để cài Windows Media Player. 
Windows Media Player 11
Download Now

Windows Media Download Center
 

LTS. "Con Đường Yêu Thương" do Hoàng Quý đúc kết dựa theo dàn bài cuốn "A Simple Path" của Mẹ Têrêsa Calcutta. Cuốn sách này xuất bản năm 1996 tại California và sau đó nhiều người tìm kiếm, nhưng không còn tái bản nữa. Bài viết sau đây là phần mở đầu và đoạn đầu của phần I trong cuốn "Con Đường Yêu Thương" đề cập về Cầu nguyện. Xin cống hiến quý độc giả tác phẩm hữu ích này.

Wednesday, June 15, 2005

Phần IV: Thành quả của Yêu Thương là Phục Vụ (tiếp theo)

Phần IV: Thành quả của Yêu Thương là Phục Vụ (tiếp theo)


CÁC CỘNG TÁC VIÊN
(Co-Workers)
Từ trước tới giờ, danh từ 'Cộng sự viên' hay 'Cộng tác viên' được sử dụng chung cho ý nghĩa những ai cùng cộng tác với Mẹ Têrêsa trong công cuộc Thừa Sai Bác Ái, trong đó bao gồm cả các linh mục, các nữ tu cùng trong Dòng với Mẹ. Tuy nhiên, trong bài này, danh từ 'Cộng tác viên' được áp dụng cho hàng ngũ giáo dân cộng tác với Mẹ hoặc với Dòng của Mẹ trong công cuộc thừa sai bác ái. Đây là hình thức của loại Dòng Ba như Dòng Ba Phan Sinh, Dòng Ba Đa Minh... Tinh thần của Vị sáng lập hoặc của Nhà Dòng giờ đây được phổ biến giữa giáo dân sống giữa đời. Những giáo dân này cũng được khuyến khích sống tinh thần khó nghèo, từ bỏ, vâng phục và thánh thiện theo gương các tu sĩ, trong lúc vẫn sống nếp sống trần thế trong gia đình.

Những tu hội đời với lời khấn hay không có lời khấn đều hướng tới sống nếp sống thánh thiện.
Áp dụng vào trường hợp Dòng Thừa Sai Bác Ái, các cộng tác viên cũng đi theo ý hướng và truyền thống của Dòng. Mẹ Têrêsa còn đi xa thêm bước nữa là không giới hạn các cộng sự viên phải là người Công giáo, nhưng có thể là tất cả những ai tin vào Chúa Kitô và còn có thể là người không chung một niềm tin, nhưng cùng một chí hướng phục vụ những người nghèo khổ.

Như vậy mục tiêu của phong trào giáo dân này chính là lan tỏa tình yêu thương trong gia đình, rồi chia sẻ với những người chung quanh và tiến tới thỏa đáng nhu cầu của các phần tử trong cộng đoàn. Giáo dân không còn là lớp người thụ động hoặc thuộc quyền sai phái của hàng giáo sĩ hay của các Dòng Tu, nhưng hơn thế, là những người chủ động giữa trần thế để loan báo Tin Mừng và thực thi bác ái của Chúa Kitô. Chúa Kitô và Tin Mừng của Ngài xâm nhập trần thế rộng lớn hay không, tùy thuộc nhiều nơi thành phần giáo dân đông đảo này. Hơn ai hết, Mẹ Têrêsa đã nắm bắt được yếu tố then chốt này và khai triển thật mạnh mẽ. Lối sống, đường lối linh thao và mục vụ tông đồ của Mẹ đang thấm nhiễm nơi thành phần đông đảo này của Giáo Hội. Chúa Kitô và Giáo Hội trở thành sống động và cụ thể giữa trần thế và trong gia đình nhờ vào thành phần nền tảng xã hội này.

Một Cộng tác viên người Mỹ đã ghi lại những dòng chữ thâm sâu này, “Thật hồng phúc khi nhìn thấy Mẹ Têrêsa đã ảnh hưởng tới những ai muốn hiểu biết và yêu thương Chúa Giêsu, muốn phục vụ Ngài nơi những ai thiếu thốn chung quanh họ. Càng ngày các cộng sự viên này càng thuộc về Chúa Giêsu để Ngài trở thành trung tâm điểm cuộc sống nơi họ. Nhờ lối sống của họ như một Cộng tác viên, trung tâm này mở rộng cửa cho họ.

Trong thành phố này, chúng tôi có tám cộng đoàn Cộng Sự viên, biểu tượng cho các cộng đoàn rải rác khắp đất nước chúng tôi và trên thế giới. Chúng tôi gặp nhau hàng tháng một lần để cầu nguyện và chia sẻ cho nhau... Đó là thời giờ chúng tôi im lặng cầu nguyện với Chúa Giêsu khoảng một giờ, rồi sau đó vui mừng gặp gỡ nhau thân tình như trong gia đình. Và thực sự chúng tôi có cảm nghiệm như một 'gia đình' giữa các Cộng sự viên của Mẹ.

Phần nhiều theo sau các buổi họp của chúng tôi chính là giờ đi công tác phục vụ người nghèo khổ. Chúng tôi cùng đi chung với nhau tới những người thiếu thốn. Chúng tôi tận dụng cả ngày để cầu nguyện và thể hiện tình yêu thương thực sự đối với những ai cô thế và những ai không người săn sóc. Càng ngày các nhóm Cộng tác viên của Mẹ càng thực thi công tác như thế, phối hợp giữa cầu nguyện và phục vụ yêu thương người chung quanh. Còn gì đẹp đẽ hơn lối sống này” (MT. 331).


Một kinh nghiệm sống động: Đại hội thế giới các Cộng Tác Viên

Mẹ Têrêsa kể lại lần Đại hội đáng ghi nhớ này như sau, ”Chúng tôi tổ chức Đại hội kỳ diệu này tại Lippstadt, Đức quốc. Thật đông đảo các Cộng Tác viên đến tham dự từ nhiều quốc gia. Người Đức tổ chức thật tài khéo. Họ sắp xếp các đại biểu cư ngụ tại nhà nhau. Không ai phải đến ở các khách sạn...”

Tại đây Mẹ đã gặp các đại biểu của mười bốn quốc gia, trong lúc con số các Cộng sự viên trên thế giới đã đạt tới mức đáng khích lệ: tám chục ngàn Cộng Sự viên. Các đại biểu về đây để học hỏi và lắng nghe, để tưới mát và tăng cường nhiệt tình cho chính nghĩa phục vụ Chúa Giêsu trong những con người nghèo khổ. Rồi đây họ sẽ trở về quốc gia của họ với một thông điệp mới, nhiệt hứng mới từ chính vị sáng lập. Nhân dịp này Mẹ bầy tỏ niềm tri ân Chúa và trao về họ thông điệp mới, ”Mẹ cám ơn Chúa trước cơ hội huyền diệu được thăm viếng các con nơi đây... Trong cuộc họp mặt này, Mẹ thực sự lớn lên trong tình yêu thương nhau như Chúa Giêsu yêu thương các con và yêu thương mẹ. Chúng ta tụ tập nhau nơi đây để đào sâu đời sống cầu nguyện, vì sứ mệnh của chúng ta là sứ mệnh yêu thương, sứ mệnh xót thương, nhất là ngày nay bao người đang đói khát Thiên Chúa. Mối quan tâm duy nhất của mẹ chính là chúng ta phải trở thành Cộng sự viên của chính Chúa Giêsu.

Một người Thừa Sai Bác Ái chính là người chuyên chở tình yêu Thiên Chúa. Ngày Truyền Tin, sau khi Đức Mẹ vừa tiếp nhận Chúa Giêsu, lập tức Mẹ vội vã lên đường đem Chúa đến với người khác. Chúng ta phải có Chúa trong trái tim nếu chúng ta thực sự muốn trở thành Cộng sự viên của Chúa Kitô. Chúng ta phải tiếp nhận Chúa Giêsu. Chúng ta phải tiếp nhận tình yêu thương của Ngài, lòng xót thương của Ngài và chúng ta cũng phải hối hả lên đường trao cho người khác. Nếu đó không phải là những mối quan tâm của chúng ta, chúng ta ta thực phí phạm thời giờ. Chỉ hoạt động không thôi thực không có lý do tồn tại, nhưng nguyên do hoạt động của chúng ta chính là mang đến cho thế giới hôm nay sự an bình, tình yêu và lòng xót thương. Chúng ta cần tình yêu thâm sâu này, lòng tận hiệp sâu xa với Chúa Giêsu để chúng ta có năng lực đem Ngài đến cho người khác.
........
Mẹ không muốn các con xin người khác cho tiền bạc điều hòa hàng tuần, hàng tháng. Mẹ không cho phép làm như thế tại Ấn Độ. Chúng ta tùy thuộc nơi Chúa Quan Phòng và Mẹ càng không muốn người khác có cảm nghĩ chúng ta chạy theo tiền bạc của họ. Các Cộng sự viên phải tùy thuộc nơi Chúa Quan Phòng. Nếu người ta cho chúng ta, chúng ta cám ơn, nhưng chúng ta đừng tổ chức điều hoà để cứ bắt chúng ta tiêu phí thời giờ vào công việc gây quỹ hoặc kiếm tiền.

Chúng ta đừng quảng cáo, đừng gửi thơ xin tiền hoặc quyên góp, đừng kinh doanh bán lấy tiền. Chúng ta hãy đem tinh thần hy sinh vào cuộc sống của quần chúng. Mẹ nghĩ Chúa Giêsu muốn chúng ta sống như thế và nếu cần, mẹ sẽ nhắc đi nhắc lại như thế. Chúng ta hãy dâng hiến công việc bây giờ để vinh danh Chúa và như thế, chúng ta trở thành dụng cụ của anh bình của tình yêu và của xót thương. (MT. Tr.332-333).


Đại hội tại Roma

Sáu năm sau ngày Đại hội tại Lippstadt, các nhà lãnh đạo và tổ chức của các cơ sở Cộng Tác viên nhóm họp tại Roma. Đây là cơ hội để tất cả các Cộng tác viên duyệt xét lại tình hình của phong trào, giải quyết các khó khăn trong tổ chức và chọn lựa các mạng lưới mới cho những nơi đâu cần thiết và thúc bách mọi người hăng say phục vụ các người nghèo khổ.

Vào năm 1982 này, Mẹ đã tới Roma chúc mừng các đại biểu từ ba mươi hai quốc gia. Đại hội này được coi như buổi họp mặt gia đình. Tổng số các Cộng sự viên lên tới khoảng ba trăm ngàn trên khắp thế giới. Tất cả đều sống tinh thần của Mẹ và của Nhà Dòng.

Giáo Chủ Gioan Phaolô II đã tới Đại hội chúc mừng và tưởng lệ các đại biểu, ”Tình yêu Chúa Giêsu hiển nhiên trở thành hoạt động tông đồ của Dòng Thừa sai Bác Ái, vì tất cả đều làm việc phục vụ những người nghèo khổ, những người bị gạt ra ngoài lề xã hội, những ai vô gia cư, những trẻ mồ côi và những ai nằm hấp hối. Và làm thế nào các con nuôi dưỡng được tình yêu thương đó? Phải chăng các con không tìm thấy tình yêu thương ấy hàng ngày khi tiếp xúc với Thánh Thể, một đại Bí tích của tình yêu Chúa Giêsu?

Các con là những người con thân yêu của cha đã tìm ra con đường giúp đỡ các tu sinh Thừa Sai Bác Ái trong cố gắng yêu thương nhờ cầu nguyện của các con, nhờ khổ đau của các con, nhờ những giúp đỡ vật chất của các con. Những trợ giúp thầm lặng, vô hình là những đóng góp quan trọng trải rộng tình yêu thương nhân danh Chúa Kitô. Cầu Chúa chúc phúc cho công việc trợ giúp quảng đại của các con và nguyện xin Trinh Nữ Maria khuyến khích các con trung thành phục vụ” (MT. tr. 334-335).


CÁC THIỆN NGUYỆN VIÊN
(Volunteers)
Ngoài các nữ tu hoặc nam tu sĩ của Dòng Thừa Sai Bác Ái, ngoài các Cộng Tác viên làm việc có hệ thống, có tổ chức, Mẹ Têrêsa và Dòng Tu của Mẹ còn được nhiều người đến tình nguyện phục vụ các người nghèo khổ. Họ là những người bị cảm kích, bị lôi cuốn trước những hoạt động đầy tình yêu thương, bác ái và thánh thiện của chính Mẹ Têrêsa hoặc của các tu sinh hoặc của các Cộng sự viên, do đó họ tình nguyện tham gia các công tác phục vụ này trong vài ngày, vài tuần, vài tháng hoặc vài năm. Họ là những người thuộc đủ mọi quốc gia như Anh, Pháp, Đức, Úc, Canada, Mỹ, Ý, Bỉ, Thụy Sĩ... và mọi tôn giáo như Ấn Độ, Bà La Môn, Tin Lành, Phật giáo...

Phần đông họ là những người trẻ, quảng đại, cởi mở. Nhiều người đã tìm thấy Chúa Giêsu và đào sâu nếp sống nội tâm. Phần đông khi trở về sau thời gian phục vụ này, họ cảm nhận được tâm hồn họ trong sáng, hứng khởi, kiên vững nghị lực và đạo đức hơn. Họ đã chứng kiến và thể nghiệm được Tin Mừng của Chúa Kitô thực hiện ngay chính cuộc sống họ. Có những người, lúc đầu đi vào các công tác phục vụ những người hấp hối, phong cùi, trẻ em tàn tật, họ cảm thấy kinh hoàng, ghê sợ, buồn nản, nhưng chỉ sau một thời gian ngắn, những ái ngại, những buồn nản của họ trở thành niềm vui vì họ đang tìm thấy Chúa Giêsu ở đó, đang thấy mình trở thành hữu dụng khi biết chia sẻ, biết cho đi và biết nhận lãnh.

Sau đây là một số những kinh nghiệm phục vụ của các thiện nguyện viên:


Chị D.

Vào ngày lễ Giáng Sinh tại trạm hỏa xa Howrah, chúng tôi là một số các thiện nguyện viên từ các xứ sở khác nhau tình nguyện đến giúp đỡ năm hoặc sáu sơ phát mền, quần áo, gạo, bánh kẹo, sữa bột cho các người nghèo khổ. Họ xếp thành nhiều hàng chờ lãnh quà. Chưa bao giờ tôi nhìn thấy nhiều người nghèo khổ đến thế. Họ được phát phiếu trước, do đó chỉ có những người thực sự nghèo khổ mới được giúp đỡ, chứ không phải những người ăn mày chuyên nghiệp hoặc những ai trốn việc. Họ đến đây từ sáng sớm, và để khỏi lo lắng bon chen, họ xếp hàng và chờ đợi hàng nhiều giờ. Họ bước tới trật tự, nhận quà và ra về. Có những người mẹ ẵm bế con trên tay, có người cõng con và cũng có những cụ già chống gậy hoặc nhờ con cháu dìu bước.

Chúng tôi làm việc suốt ngày, quên cả ăn uống và cũng chẳng nhận ra mình đã mệt nhoài vì đứng suốt ngày. Chúng tôi cúi xuống trên những khốn khổ của người dân nghèo, chia sẻ những đớn đau và những thiếu thốn của họ. Chúng tôi hẳn mang đến cho cuộc sống họ những đốm lửa bình an, vui tươi và hy vọng là những tặng phẩm của Thánh Thần đang nhen nhúm hạnh phúc trong trái tim họ. Thực tốt đẹp được san sẻ cho họ và chúng tôi đã học được nhiều từ những kiên nhẫn chờ đợi của họ và những tín thác của họ nơi Thiên Ý.

Nhưng rồi giờ phút khổ đau nhất đang đến: còn nhiều người đứng xếp hàng, chờ đợi - có lẽ có một số người không có thẻ cũng đến xếp hàng - Dầu sao, tất cả họ còn đang đứng trước mặt chúng tôi khi chúng tôi không còn gì để phân phát nữa. Không còn gì cả, một chiếc bánh, một cục kẹo, một nắm gạo, một tấm mền để đắp lên những tấm thân già cả, gầy gò vào những đêm lạnh giá, một món quà nào để dỗ con cái... chẳng còn gì ráo trọi. Thật buồn thảm. Với những người chậm chân này, cuộc sống là một chuỗi lắng lo u buồn, họ thất thểu lui bước trong chán ngán, tủi hờn. Còn chúng tôi, chúng tôi nhìn ra một khía cạnh mới của cảnh nghèo khổ: không còn khả năng ban phát cho những ai đang túng thiếu.

Ban đêm, hồi tưởng lại những giờ phút dài dẵng phục vụ, chúng tôi cảm nhận được hạnh phúc đã cho đi chính mình, niềm vui giúp đỡ những ai chúng tôi chưa biết họ, chưa nhìn thấy họ bao giờ và cũng chẳng còn trông thấy họ nữa, những người khác chủng tộc, khác văn hóa, khác ngôn ngữ mà chúng tôi không hiểu. Chúng tôi phục vụ họ trong niềm tin thanh khiết khi nhìn ra họ như những con cái của Thượng Đế, những anh chị em của chúng tôi.

Niềm cảm thông duy nhất với họ chỉ còn là những ánh mắt, những cúi đầu cảm mến và biết ơn chúng tôi. Trong giờ kinh nguyện buổi sáng trong nguyện đường, chúng tôi có thể nghe thấy lời Chúa Giêsu, 'Những gì các con làm cho một người nhỏ bé nhất của Cha, chính là các con làm cho cho Ta đó.', 'Lậy Chúa, làm cho Chúa thật sao, Chúa Giêsu yếu dấu? Có thể như vậy sao?' 'Đúng, làm cho chính Cha đấy'” (MT. tr. 336-337).


Những người trẻ Tây Phương

Tôi đến Ấn Độ với một nhóm trẻ người Pháp để đi tìm Thượng Đế. Chúng tôi nghĩ Đông Phương đúng là địa điểm để tìm thấy Ngài. Chúng tôi đã nghe nhiều về các nhà thần thông Ấn Độ giũ bỏ mọi thứ trần gian để thu nhận được cảm nghiệm của một thực tại duy nhất. Chính vì thế chúng tôi tham dự khoá học chiêm niệm siêu hình dài hàng tháng dưới sự dìu dắt của một vị sãi Ấn Độ.” (MT. tr. 338).

Cũng tương tự thế, nhiều người trẻ từ Mỹ châu, từ Âu Châu đi tìm chân lý, tìm kho tàng khôn ngoan của Đông phương. Có nhiều người thuộc Tin Lành hoặc Công giáo và cả những người vô tín ngưỡng. Một người trong họ than thở, “Tại Tây phương, nhiều tu sĩ nam nữ nói với chúng tôi nhiều về cộng đoàn, về cộng đồng huynh đệ, về các nhu cầu túng thiếu của đệ tam và đệ tứ quốc tế, về chia sẻ và cống hiến tiền bạc, quần áo, lương thực và thuốc men. Nhưng không về Thiên Chúa.”

Nhiều người trẻ đến với Mẹ Têrêsa như thế. Sau khi tiếp xúc và chứng kiến các hoạt động và lối sống của Mẹ cũng như đội ngũ của Mẹ, họ trở thành các tự nguyện viên, “Có nhiều người trở thành những người giúp đỡ cá nhân của Mẹ Têrêsa. Tất cả đều có cơ hội khởi xướng nhóm Cộng tác viên. Và bây giờ các bạn có thể tiếp xúc với Dòng Thừa Sai Bác Ái và nói về tinh thần và những hoạt động của Nhà Dòng khi bạn trở về quê quán” (Mt. tr. 340).